[Dịch] Ký Túc Xá Mãnh Quỷ: Nạp Thiếp Là Trở Nên Mạnh Hơn

/

Chương 42: Giày cao gót, ngày cuối cùng của trò chơi

Chương 42: Giày cao gót, ngày cuối cùng của trò chơi

[Dịch] Ký Túc Xá Mãnh Quỷ: Nạp Thiếp Là Trở Nên Mạnh Hơn

Tam Vận Chân Nhân

8.616 chữ

18-09-2026

【Mộng yểm tệ cơ bản: 56, tỷ lệ chuyển đổi: 307%, tám tiếng sản xuất tổng cộng 227 mộng yểm tệ】

【Tổng mộng yểm tệ: 683】

Tối qua chơi hăng quá, hắn liền lên mạng giao dịch mua mấy món đạo cụ nhỏ tăng điểm mị lực, đẩy điểm độ thoải mái của Đồng Khởi và Vương Nhã Chi lên lần lượt là 94 và 95. Riêng Tào Nhã Toàn cũng chạm đỉnh cao nhất từ trước đến nay với 98 điểm độ thoải mái.

Dù chỉ mang lại thêm chút thu nhập mộng yểm tệ, nhưng Hứa Lãng đã quyết tâm, điểm độ thoải mái này về sau chỉ có tăng chứ tuyệt đối không được giảm.

Mua mấy thứ linh tinh như tai thỏ hay tất da đen cũng chỉ tốn hơn trăm đồng tệ.

Mà mộng yểm tệ cứ thêm được một đồng, đến lúc mấu chốt là có thể cứu mạng.

"Anh Lãng~" Đồng Khởi giữ chặt bàn tay đang làm loạn của Hứa Lãng, ánh mắt van nài.

Tối qua chơi điên quá, sáng nay nhớ lại chỉ thấy ngượng chín cả mặt.

Hứa Lãng khẽ hừ một tiếng khoan khoái, thể hiện rõ quyền kiểm soát tuyệt đối của chủ phòng với khách thuê.

Đồng Khởi mím môi, cố nén tiếng rên.

Nào ngờ, Tào Nhã Toàn và Vương Nhã Chi đều đã tỉnh giấc, chỉ cần nghe tiếng thở của hai người là đoán ra ngay.

Hứa Lãng dứt khoát lật người, cùng Đồng Khởi làm một hiệp "thể dục buổi sáng".

Hôm nay cũng lại là một ngày bình dị như bao ngày nhỉ.

……

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một đêm trôi qua trong chớp mắt.

Sáng sớm, Hứa Lãng lướt phòng chat biết Ngô Tuệ Tuệ đi siêu thị nên nhờ cô mua hộ vài món.

Tổng cộng tiêu hết 300 đồng tệ.

Toàn là giày dép.

Kết quả cuối cùng lại khá là đau lòng.

Chỉ có Vương Nhã Chi xỏ đôi giày cao gót màu trắng sữa vào là tăng thêm 1 điểm độ thoải mái, còn Đồng Khởi và Tào Nhã Toàn có lẽ vì không hợp gu với mấy đôi kia nên đi vào chẳng tăng được điểm nào.

Sáng hôm đó, Vương Nhã Chi đúng là xui tận mạng.

……

"Haizz..."

Thấy đám người Hứa Lãng đều đã ngủ say, Tào Nhã Toàn thầm thở dài, trong lòng ngổn ngang tâm sự.

Hứa Lãng mua quà cho các cô, cô rất vui.

Tiểu Lãng tử mua quà cho chị Nhã, chị Nhã rất vui.

Nhưng cái kiểu lao vào vùi dập Vương Nhã Chi điên cuồng của tiểu Lãng tử thì chị Nhã chẳng thích chút nào.

"Hừ, đúng là đồ tồi, sớm muộn gì cũng chết trên giường cho xem!" Lầm bầm một câu, Tào Nhã Toàn liền xoay người đi ngủ.

……

"Làm sao đây, không dính bầu đấy chứ?"

Vương Nhã Chi chỉ nhắm mắt chứ chưa hề ngủ say.

Mang thai là nỗi lo chung của cả ba cô gái.

Nhưng trong cái hoàn cảnh này mà bảo họ dùng biện pháp an toàn thì quả thực hơi hài hước.

Bây giờ trong tòa ký túc xá, những phòng nam nữ ở chung không hề ít, nhưng người có tâm trí đi lo chuyện phòng tránh thai thì gần như chẳng có ai.

Giờ mà vác mặt đi mua "áo mưa" thì chỉ bị người ta chửi là ngu.

Sống sót qua nổi một tháng đã là trâu bò lắm rồi, ai mà rảnh đi lo chuyện sau này cơ chứ!

Thế nhưng, nói thì nói vậy, xong việc rồi thì ai nấy cơ bản đều sẽ nghĩ đến vấn đề này, khó tránh khỏi nơm nớp lo âu.

Lên mạng tìm mấy video liên quan đến chuyện mang thai, bình luận được thả tim nhiều nhất bên dưới toàn là "xin vía rụng dâu", hoặc "xin vía rụng dâu cho bạn gái".

Biết sao được, chuyện mang bầu rắc rối lắm chứ đùa.

"Cứ sống sót qua vòng trò chơi này rồi tính tiếp, lần sau xem có thể bảo Hứa Lãng cho ra ngoài được không..."

……Đồng Khởi quay lưng vào tường, đôi mắt to tròn chớp chớp, cô cũng chưa ngủ được.

Người duy nhất "hành sự" xong là lăn ra ngủ ngay chỉ có mỗi Hứa Lãng.

Có điều, khác với hai cô gái kia, cô lại đang mải nghĩ chuyện khác.

"Rốt cuộc mình nên cộng điểm thế nào đây? Mình cũng muốn giúp anh Lãng một tay quá."

Dáng vẻ Hứa Lãng một mình hạ gục người chơi cũ trông cực kỳ ngầu, nhưng điều đó cũng khiến Đồng Khởi cảm thấy tự trách.

Cô thấy mình vô dụng quá, ngoài nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh ra thì chẳng giúp được gì cho hắn cả.

"Không ngủ được, thôi thì vào phòng trò chuyện xem sao."

……

Năm giờ chiều hôm sau.

【Đếm ngược trò chơi: 1 ngày 1 giờ 01 phút】

【Mộng yểm tệ cơ bản: 56, tỷ lệ chuyển đổi: 308%, tám tiếng sản xuất tổng cộng 228 mộng yểm tệ】

【Tổng mộng yểm tệ: 911】

Đây là lần đầu tiên Hứa Lãng sở hữu nhiều mộng yểm tệ đến thế, bảo không phấn khích thì chắc chắn là nói dối.

Hứa Lãng kiềm chế lại sự sung sướng của việc bấm nút nâng cấp, hít sâu một hơi, tụt xuống giường hít đất vài cái.

Đồng Khởi khẽ hé mắt nhìn, thấy Hứa Lãng đang hì hục với cái sàn nhà thì mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

May mà hắn không hì hục trên người mình nữa.

"Hứa Lãng, sao hôm nay cậu lại làm cái trò này thế?" Tào Nhã Toàn vươn vai, nhìn Hứa Lãng hỏi.

"Hít đất thì làm sao?" Hứa Lãng lộ vẻ khó hiểu.

Hít đất dễ đổ mồ hôi, lát nữa để bọn Tào Nhã Toàn phải lau sàn thì đúng là hơi phiền thật, nhưng chuyện này đâu đáng để đem ra nói nhỉ?

Hắn chỉ có thể nghĩ ra mỗi lý do đó cho câu hỏi của Tào Nhã Toàn.

"Cậu không biết sàn phòng ký túc xá là chốn thiêng liêng bất khả xâm phạm à?" Tào Nhã Toàn hừ mũi.

Mặt Hứa Lãng tối sầm lại, hắn lập tức bật dậy, bước thẳng về phía Tào Nhã Toàn.

Quyền hạn của chủ phòng đối với người ở nhờ là vô hạn!

……

Sáu giờ vừa điểm, thời gian đếm ngược đến vòng trò chơi tiếp theo chỉ còn đúng hai mươi ba tiếng!

Sự cạnh tranh giữa các người chơi trong ngày hôm nay đã lên tới đỉnh điểm, việc chèn ép, triệt hạ lẫn nhau cũng đã đến mức giới hạn.

Hậu quả là, có hai vụ án mạng đã xảy ra.

Hung thủ lần lượt là người ở tầng bốn và tầng ba.

Vụ này làm người chơi ở tầng ba và tầng bốn nổ tung như chảo lửa, nhao nhao dọa dẫm rằng vừa vào trò chơi là sẽ lập tức phá nát phòng của hai kẻ dính "huyết hận" kia trước, cho bọn chúng chết trước rồi tính sau.

Hứa Lãng lẳng lặng "lặn" mất tăm trong nhóm chat, tránh rước họa vào thân.

Dù sao trên người hắn cũng đang gánh "huyết hận" đấy thôi.

Giữa lúc ồn ào cãi vã, lại có thêm người chơi mới chuyển vào.

Một số người chơi có chút kinh nghiệm không ngừng than trời trách đất, bảo rằng tòa ký túc xá càng đông người thì độ khó của trò chơi sẽ càng cao.

Nhưng cũng có vài người chơi cũ chẳng thèm để tâm, cho rằng đó chỉ là chuyện tâm linh vớ vẩn.

Hứa Lãng quan sát bao nhiêu ngày qua cũng nhận ra một điều.

Mê tín nhất chính là đám người chơi cũ này. Mấy cái học thuyết của họ chẳng khác gì việc chơi gacha phải quay mồi lót tay vậy, có người coi như chân lý, kẻ lại khịt mũi coi thường.

Hứa Lãng tiện tay xé một gói bim bim khoai tây, vừa nhai rồm rộp vừa trầm ngâm suy nghĩ.

"Hình như thâm niên của tất cả người chơi cũ đều không vượt quá ba kỳ."

"Bây giờ cao thủ nhiều như vậy, mình cũng chẳng còn nổi bật nữa."

"Thiên tài Vương Ngạo ngày nào, giờ cũng đã tụt dốc thành một tên tép riu."

"Ngô Tuệ Tuệ thì vẫn ổn, phe của cô ta ở tầng mười là đông nhất, cơ bản đã ngồi vững vị trí lâu trưởng."

Lâu trưởng, đây là cách gọi dành cho người đứng đầu mỗi tầng.

Tầng một có lâu trưởng tầng một, tầng hai có lâu trưởng tầng hai.Không hẳn lâu trưởng đã là người mạnh nhất tầng, mà là người có năng lực lãnh đạo nhất.

Vào ngày cuối cùng trước khi trò chơi bắt đầu, vị trí lâu trưởng đã được chốt xong xuôi, chín tầng dưới đều do người chơi cũ đảm nhiệm.

Cũng hết cách thôi, có những người chơi cũ bê nguyên cả dàn khách trọ cùng chuyển tới. Cả một ổ toàn người chơi cũ, thực lực phải gọi là quá khủng, đám lính mới căn bản là đỡ không nổi.

Chỉ riêng tầng mười là khá dị.

Bởi vì Ngô Tuệ Tuệ thích cưu mang hội chị em, phần lớn các phòng ở tầng mười đều đã có người ở, người khác không chen chân vào được, mà cũng chẳng có người chơi cũ nào lên giành giật.

Tầng cao nhất và tầng thấp nhất, phòng ngoài cùng bên trái và bên phải, nhìn chung đều là những vị trí tệ nhất.

Hoặc là khởi đầu hoàn hảo, hoặc là toang ngay từ vạch xuất phát.

Mà với cái nết của trò chơi sinh tồn ký túc xá này, đa phần là rơi vào vế toang nhiều hơn.

Đồng thời, cũng có một số người khá kiêng kỵ, ví dụ như ghét số phòng dính đến số 4...

Tóm lại, chín người mười ý.

"Anh Lãng, hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng rồi nhỉ." Đồng Khởi nói bằng giọng đều đều.

Trong mắt cô thoáng chút cảm khái và lo âu, ngoài ra còn có cả sự bài xích.

Ngoại trừ lũ điên và những kẻ tham vọng ra, chẳng ai muốn chơi cái trò quỷ quái này cả.

"Chúng ta nhất định sẽ sống sót." Vương Nhã Chi vỗ vỗ vai Đồng Khởi, đôi môi đỏ mím chặt.

Hứa Lãng khẽ cười, khẳng định chắc nịch: "Chúng ta sẽ lọt vào top 10, ở Luyện Ngục, chúng ta sẽ là đội tiên phong!"

Dù suốt chặng đường qua hắn toàn nằm không hưởng sái, nhưng hắn thực sự có tư cách nói câu đó.

Nằm không mà thắng thì cũng là thắng, chẳng phải sao?

Thực ra, cấu hình phòng ký túc xá của Hứa Lãng không hề tệ, ngoại trừ cánh cửa chính ra thì mọi thứ khác đều sánh ngang với người chơi cũ, hơn nữa lại còn có một thủ hộ linh cực hiếm trấn giữ.

Nếu không nhờ đặc tính thủ hộ linh chỉ nhận duy nhất một đời chủ phòng, chắc chắn lúc này đã có người chơi cũ mò tới cướp phòng rồi.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!